– Gwangju winter 95' –

That winter he came

Làm sao tìm đến nơi vô cùng tận ấy ?

Làm sao tìm thấy nơi vô cùng tận ấy ? Nơi chỉ có đứng nhìn bờ bên kia xa xăm, phủ giữa sương mờ, nơi chỉ có khắc khoải ngống trong những hoài niệm dần bị vùi chôn rồi biết mất.

Làm sao làm sao làm sao thêu được giấc mộng thành chiếc áo len ?

Làm sao làm sao cho tuyết đừng tan khi xuân về ?

Làm sao về được nơi chỉ có mộng đẹp, chưa bao giờ tàn khi nắng lên ? Làm sao đây ? Biết rằng chẳng thể đi thêm thật xa, nhưng vẫn vô vọng đợi chờ một ngày người đưa tôi đi đến triền núi nhỏ giữa mùa đông, nghe tuyết phủ ngoài hiên trong mưa bụi, nghe lòng lạnh dần tê tái, cảm thấy chỉ có ngạt thở bỏ qua mà tiếp tục yêu thương dại khờ.

Đi thôi ? Cho đến bao giờ người hỡi ?

Advertisements

Vụn vỡ theo tháng mười một.


Thế nhưng mà em vẫn nghẹn lại nơi cuống họng tiếng khóc vụn vỡ.

Thế nhưng em vẫn vương lại nơi khoé môi vị chua xót của thương yêu.
Em đã nghĩ bản tận đủ tự tin bước qua thời gian của tháng mười một, của thương tổn, của sự xa lạ xâm chiếm cảm xúc.
Thế nhưng rồi người vẫn chỉ mỗi người bước qua,

Còn lại nơi em là nỗi đau dai dẳng, triền miên và đậm sâu.
Ngoài trời gió rít gào, em tự hỏi bao nhiêu lần nữa gió đủ mạnh xô vỡ ô cửa kính này, em gục trên vô lăng khóc nức nở, khổ sở tìm cách di chuyển nhưng vô vọng. Em muốn vội lao đi, như mùa hè năm ấy điên cuồng lao theo bóng lưng cô đơn của người,
Nhưng mà thật ra cuối cùng vẫn sống tới giờ, 
Cho nên mới ngỡ đã xa rồi cái lúc đau đớn ấy, xa rồi cái vụn vớ của tháng 11 năm ấy.

Nhìn người ta lại thấu vết thương.

 
Rất lâu sau tôi mới hiểu ý nghĩa câu nói, khi bạn tổn thương một người khác, cũng là lúc bạn đâm một nhát vào tim bạn. Vì bạn làm sao biết được có ngày chính bạn đang nhận ra nơi bị đâm ấy loang máu dần, và vết thương rách toạt, đau đớn đêan khó thở. Tôi nghĩ nhiều rồi, tôi không biết có phải tôi thay đổi không nhưng chỉ nghĩ đến viễn cảnh năm ấy không gặp lại nhau, tôi không ngừng suốt thời gian sau trách em, dằn vặt em là đồ ích kỉ, kể rằng em bỏ tôi lại phía sau không một lí do khiến tôi khổ sở thế nào.
Tôi đã nhiều lần gào với biển khơi tên em, nhưng lại chỉ có tiếng sóng chiều hoàng hôn, buông trong rì rầm vô vọng. Tôi chờ ai ? Tôi đợi ai nơi biển vắng ? Tôi muốn gì ? Gặp em lần nữa ? Để tiếp tục bị tổn thương ? Hay tiếp tục mộng mị ?
Vết thương đã lành, nay lại trở nên tê dại trước gió đông ùa về. Tôi kể cho người ta nghe về em, về em giống người ta thế nào, và cả về sự vô tình của em. Rồi tôi kể người nọ nghe em là người bạn thế nào, rằng cuối cùng thật đáng buồn chúng tôi lại trở về xuất phát điểm- những người lạ. Tôi kể cho người nọ nghe về những giấc mơ gần đây và dạo trước có em, đã qua thời khóc đến nghẹn thở, đã qua thời chỉ cần nhắc tên em cũng làm tim tôi run rẩy từng hồi. Đã xa rồi, những ngày chỉ thấy lững thứng trước mắt kỉ niệm tháng 7, tan nhanh như bọt biển. Thời gian đến và đi, ba năm trôi qua nhanh như chớp mắt, tôi đã lớn, đã ra ngoài xã hội, gặp nhiều người nhưng chẳng tìm thấy cảm xúc trong trẻo của ngày gặp em. Tôi không còn mang vết thương để đi tìm tình yêu, cũng không còn hy vọng vào những mối quan hệ ngoài xã hội. Tôi biết tôi sẽ ổn thôi vào một ngày nào đó, nhưng hôm nay thì không, ba năm qua cũng thế. Tôi biết chứ, cái giá của sự ôm ấp này, tôi biết chứ chấp niệm là thứ kiêng kị, là cấm đoán của tôi. Nhưng nói với người nọ về em, lại thấy vết thương đang lành bỗng chốc nhói đau lạ thường.

Tumblr còn đó, hình vẫn còn chỉ có hội thoại cùng những chi tiết quá đậm sâu tôi xoá hết, cũng chẳng nghĩ nhiều, vì càng đọc chỉ thấy bản thân vụn vỡ bên trong thôi. Năm ấy, có người nói em bất cần nói em bị tổn thương. Đấy, em có thấy không ? Ai trong chúng ta đau hơn ? Ai trong chúng ta cần được cứu vớt hơn ? Em đẩy tôi đi, cũng chẳng nói cũng chẳng bật ra lí do ? Em tổn thương tôi, cũng là mở đường cho cách em tự làm đau mình. Những năm tháng đó, em trải qua thế nào ? Vẫn học hành vẽ tranh, thương nhớ ai ? Vẫn cố gắng quên tôi đi, vẫn phủ nhận thương nhớ khổ sở của tôi đúng không ? Hay vẫn nghĩ rồi ai cũng sẽ cứng rắn vượt qua được mọi hão huyền của thời nồng nhiệt thơ ngây ấy ? Vì cuối cùng, mỗi người đều chỉ là kẻ xa lạ, tự lo cho bản thân, tự đối mặt với cuộc độc thoại nội tâm sâu bên trong.

Làm sao về lại ngày hè tháng 7 năm ấy ? Làm sao về được mùa hè biển lộng năm ấy, một mình tôi lạc bước giữa nắng gắt, xa xăm nhìn về biển động, nghe lòng chông chênh. Làm sao thu về những ngày vô lo ấy, của tuổi 18 một mình bước đi ? Làm sao thu về những ưu thương và nỗi buồn sâu thẳm kia ? Làm sao thu về những dòng thương nhớ vô vọng, gửi đi giữa cái cô đơn của mạng và sự xa lạ của người qua đường ghé blog. Ai biết tôi về ai, về em về tôi hay về những cô đơn và rệu rã theo tôi suốt 3 năm ròng chẳng hẹn ngày rời xa ?

Tôi mệt quá rồi, vì sao vốn ngỡ mọi thứ ngủ yên nay lại trở nên quặn thắt lồng ngực đến thế ? Vì sao tôi lại thấy đau đớn đến như vậy, nơi sâu thẳm chẳng mong nhung nhớ về em. Hà Nội mùa này vẫn mưa, thành phố tôi sống cũng thế, triền miên mưa bụi và những cơn giông vồ vập kéo đến. Giữa những ngày mưa rả rích cùng gió lạnh xuyên thấy lớp áo len, tôi chợt nghĩ, giá mà có ai đợi tôi, đưa tôi chiếc ô rồi hỏi tôi còn buồn không. Giá mà, ở đâu đó giữa lòng New York đông đúc ấy, ngoảnh lại nghe tiếng em bảo :” Đừng lo, em ở sau chị đây cứ đi tiếp đi”. Tôi đã chẳng còn đủ can đảm và thời gian để tiếp tục tin câu giá như.

Thời gian ba năm nói lên điều gì về tôi ? Về vết thương ? Về những dòng viết luẩn quẩn trong khổ sở thương thương nhớ nhớ ai ? 

Chẳng còn gì, ngoài vết thương vẫn chưa lành hẳn, vẫn run rẩy trước gió, vẫn khiến người ta thấy xót xa và cay xoè khoé mắt khi chạm vào.

Vậy, em có bao giờ cảm thấy vết thương nhói đau cuồn cuộn này chưa, khi em đã hiểu việc phải trả giá cho sự thương tổn tôi ? 

Nghe buồn tiếng mưa ngoài trời đông.

Có thể hôm nay trời lại mưa cả ngày nên ngủ một giấc, ại nhìn thấy người nọ trong mơ cười dịu dàng. Rồi sau nhiều năm tháng người chẳng cho ai hay một lí do, cuối cùng cũng nói rõ ra điều gì. Là vì người sợ đối mặt với những mệt mỏi tôi mang đến, là vì người chán ghét nhìn thấy sự bất lực của người trước thương tổn của tôi.

Người còn nói vì người đã quá mệt mỏi, thời điểm ấy là thời điểm bắt đầu, áp lực và gánh nặng đè lên vai khiến người chỉ muốn tránh tôi đi. Lúc tỉnh dậy có lẽ đã quên mất 1 số thứ nhưng chắc rằng tôi đã gặp người, đã chờ đủ lâu để nghe lời giải thích muộn màng này, kể cả khi chỉ là trong giấc mộng ngắn ngủi.

Nói cho tôi nghe người ơi, liệu rằng đến bao giờ ta lại quay về nói cho nhau nghe những vết thương sâu kín như hai người lạ ? 

October cricis.

Thật sự các bạn, tôi nghĩ còn mở được facebook lên chúc mừng sinh nhật Yuta đôi ba dòng thì thật sự tôi phải nói đã kiên cường cho qua ngày lắm rồi. Cứ nghĩ cricis sẽ không xảy ra nhưng vẫn như thông lệ, tôi vẫn bị drag vào sự cricis quá ư là kinh khủng sau khi miệt mài làm việc và mất ngủ, đến độ chính tôi cũng có dấu hiệu chẳng muốn chia sẻ với ai.

Thật sự phải kiềm nén rât nhiều, và phải nhịn xuống rất nhiều vì những mệt mỏi gần đây, chuyện gia đình, chuyện điểm số, chuyện idol. Thật sự cái việc điểm số nó ảnh hưởng hệ tư tưởng của tôi nặng đến mức chính tôi còn nghĩ, mình sẽ tìm được cách giải quyết ổn thoả thôi, nhưng liệu có chắc chắn sẽ tốt lên không ? Tôi cảm thấy như mọi thứ từng rất tốt đẹp trượt khỏi tầm tay và khiến tôi quá khó thở để níu giữ. Tôi thật sự rơi vào khỉng hoảng và đang tự an ủi bản thân để không phải mất kiểm soát với bữa ăn của mình.

Hôm nay sinh nhật Du Thái, nói ra những lời này thật chẳng hay. Nhưng thật sự tôi đang ở giai đoạn quay cuồng, tôi chỉ muốn bỏ đi và chạy khỏi nơi này, thoát thân một lúc vì tình hình đang ngày càng trầm trọng và tồi tệ. Thật sự rất đúng khi bảo kết quả phản ánh quá trình nhưng có những khi bạn đã cố hết sức mà kết quả vẫn rất khó nói. Cho nên, thật sự mình đang khỉng hoảng với nó đây.

Catch me when i fall, will you ?

Tôi chẳng sợ gì ngoài thời gian.
Bởi tôi biết thời gian cho tôi câu trả lời của sự an yên, nhưng cũng rút dần đam mê một thời của tuổi trẻ. Tôi sợ, mình quên mất dáng dấp cùng đường nét thanh dịu nơi gương mặt người.

Tôi sợ mình hứa hẹn thật nhiều nhưng rồi chỉ mình tôi ngồi nơi đây, thở dài một hơi nặng nề vì lời hứa mỗi một chút lại mục đi, như thanh gỗ lâu ngày chịu đựng sự tra tấn mạnh mẽ từ đế giày, sương gió và ẩm mốc. Cứ mục nát dần, từ bên ngoài, rồi lan vào trong và sập đi lúc nào chẳng hay.

Tôi sợ mình lại không kiềm lòng mà chạy trốn theo ích kỉ và mong muốn của bản thân. Tôi sợ, tôi sợ người khác nghi hoặc tình càm tôi dành cho người những đêm vắng bóng ánh trăng này, những đêm cô đơn chỉ mình tôi đối diện với bóng hình phai mờ trên ô cửa bụi bặm.

Tôi sợ, tôi sợ nghe người khác nói về người, về họ. Đối diện với ánh mắt chờ mong của người, tôi biết làm gì ngoài im lặng. Ai hiểu người xin nói hộ lòng tôi đêm tịch mịch này ? Ai hiểu người xin nói hộ tôi rằng, người ở đây mãi có được không ? Đừng bỏ tôi đi, đừng đem tình cảm chớm nở này tan vào bụi gai.

Có ai không, xin hãy nói hộ tôi, níu hộ tôi đôi tay, ánh mắt nụ cười ấy lại nơi này. Đi được bao lâu người lại muốn rời xa, là vì mệt mỏi hay vì người tổn thương ?

Là vì người thấy đó là điều tốt nhất cho bản thân hay vì tôi ích kỉ, luôn muốn buộc chặt người trong hồi ức nhớ thương, dang dang dở dở này…?

Mùa giông cho lòng ngủ yên.

Tôi nằm chờ tháng năm bên hiên cửa, cứ ngỡ đến rồi sẽ đi tựa như cơn mưa chiều thu hôm ấy, lất phất và bất chợt phủ lên mái đầu xanh. Thế nhưng sau giấc ban trưa, tỉnh dậy mưa vẫn rơi, tôi chẳng cảm thấy khá hơn, cũng chẳng cảm thấy lòng nhẹ đi một chút nào. Cả người tôi nặng trĩu một nỗi day dứt và hoang mang, xen lẫn mơ hồ. Tôi ngửi thấy nơi thềm ướt, mùi đất bốc lên rõ rệt cùng tiếng lộp độp của nước mưa khi rơi trên sân. 

Và cảm thấy rệu rã.

Tôi không thích mưa kéo đến bất chợt, rồi lại dai dẳng và miên triền. Tôi trở nên giận bản thân ngủ quên vì cơn mưa, nhưng tôi cũng tự hỏi, nếu không có sự xuât hiện của mùa mưa giông này, liệu đến bao giờ tôi mới được ngả lưng ngủ một giấc nhẹ nhàng và khoan khoái ?

Tôi cảm thấy chẳng biết bản thân vì sao luôn phải bận lòng vì những câu nói vô tâm vô tình ? Là bởi vì chính bản thân tôi vẫn luôn đối xứ với người khác hững hờ như thế đúng không ? Chẳng để tâm nổi cảm nhận của người khác, cứ như thế mà bế quan toả cảng mà sống với vết thương chẳng lành, thoi thóp một mình nơi hang động riêng, hoài ngóng ai đó mang tới dược thảo.

Nhưng liệu là ai ? Sẽ là ai ?